Năm 2009, euro kỷ niệm 10 năm lưu hành, khi ấy đã có ý kiến cho rằng một ngày nào đó, đồng tiền này sẽ thay thế đôla Mỹ làm kênh dự trữ trên toàn thế giới.
Thực tế là một năm trước,
đồng đôla trượt dốc thảm hại so với euro vì cuộc
khủng hoảng cho vay dưới chuẩn. Tuy nhiên, gần đây,
euro lại trượt giá do cuộc khủng hoảng nợ Hy Lạp.
Những người hoài nghi thì chỉ
ra cuộc khủng hoảng cấu trúc và chính trị của đồng
euro, đồng thời tập trung vào nhu cầu phải có những
nguyên tắc tài chính mạnh mẽ hơn. Hiệp ước Masstricht
– hiệp ước thành lập Liên minh châu Âu - cũng không
thể bắt các nước thành viên tuân theo nguyên tắc tài
chính do chính họ đặt ra. Nếu ngay đến cả nước có
nguồn tài chính dồi dào như Đức cũng không thể giữ
được mức giới hạn thâm hụt ngân sách dưới 3% GDP
thì làm sao các nước nhỏ hơn có thể tuân thủ hiệp
ước này?
Sai lầm trong cấu trúc của các
nước eurozone chính là: Mặc dù họ có Ngân hàng Trung
ương châu Âu (ECB) và hệ thống giám sát tài chính châu
Âu, nhưng họ lại không có một hệ thống tài chính
thống nhất. Chính vì vậy, khi một nước thành viên phải
chịu mức thâm hụt ngân sách lớn, thì lại không có một
cơ quan nào có thể đứng ra điều tiết các chính sách
tài khóa một cách hiệu quả.
Những người ủng hộ việc cho
ra đời đồng tiền chung châu Á chỉ ra rằng việc tăng
trưởng trong hợp nhất thương mại chính là điều kiện
tiên quyết cho việc hợp nhất tài chính. Nhưng những
người phản đối thì lại biện luận ngay đến cả
chính trị còn chẳng thống nhất được, thì nói gì đến
chuyện có cùng một đồng tiền, một chính sách tiền tệ
hay thậm chí là cùng một chính sách giám sát. Hơn nữa,
các nước châu Á cũng hiếm khi bàn thảo với nhau về
các chính sách tài khóa chung.
Những vấn đề của đồng euro
chính là tín hiệu cảnh báo cho châu Á về những việc
nên và không nên làm. Bài học đầu tiên là không nên
vội vàng, vì đây là một quá trình mất rất nhiều thời
gian, nhất là đối với một cộng đồng có những lợi
ích và văn hóa khác nhau. Nếu hỏi 10 nhà kinh tế học
của châu Á xem họ nghĩ thế nào về khả năng hợp nhất
châu Á, thì chắn chắn sẽ nhận được nhiều hơn 10 ý
kiến. Việc thống nhất về thể chế của Liên minh châu
Âu cũng phải mất đến hơn 50 năm bàn thảo tại 3 trung
tâm quyền lực lớn là Brussels, Basel và Frankfurt thì mới
có thể quyết định được.
Thứ hai, cuộc thảo luận về
việc hợp nhất đơn vị tiền tệ châu Á sẽ luôn ở
thế phòng thủ hơn là tấn công. Xét về mặt nào đó,
một vài quỹ như Quỹ Tiền tệ châu Á có thể sẽ bảo
vệ các đơn vị tiền tệ yếu hơn khỏi việc đầu cơ
tích trữ hay bất ổn định. Lý do tại sao việc đa
phương hóa Sáng kiến Chiang Mai mất rất nhiều thời gian
để thống nhất là các mối đe dọa về sự bất ổn
của cuộc khủng hoảng tài chính châu Á không đến ngay
lập tức. Do vậy việc đạt được thỏa thuận không
phải là điều gấp gáp. Tuy nhiên, những vấn đề của
đồng euro đã làm cho việc hợp nhất châu Á trở nên
cần thiết hơn.
Thứ ba, vào thập kỷ trước, sự
khác biệt về thu nhập giữa các nước đã bắt đầu
thu hẹp lại. Sự chững lại của Nhật Bản, cùng với
đà đi lên của Trung Quốc, Ấn Độ, các nước vùng vịnh
và một số nước Đông Á khác, các quốc gia châu Á đang
ngày một đồng đều hơn. Nếu như 10 năm trước, Nhật
Bản là quốc gia tiên tiến duy nhất ở châu Á, thì ngày
nay, Trung Quốc, Ấn Độ, Hàn Quốc cũng đã là thành viên
của G-20. 7 trên tổng số 15 trung tâm tài chính lớn nhất
thế giới nằm ở châu Á- Thái Bình Dương.
Thứ tư, tỷ giá đồng nhân dân
tệ được điều chỉnh theo hướng linh hoạt và sự tăng
giá của các đơn vị tiền tệ châu Á trong những tháng
gần đây chỉ ra rằng thị trường tài chính đang chuyển
trọng tâm kinh tế sang các nước phương Đông. Châu Á
cũng sẽ nhận được nhiều dòng tiền nóng và sẽ phải
đối mặt với sức ép như những gì đã diễn ra với
Đông Á đầu những năm 90, ngay trước cuộc khủng hoảng
tài chính châu Á.
Tuy nhiên, không một dấu hiệu
tích cực nào nói trên sẽ tạo nên động cơ thúc đẩy
mạnh mẽ quá trình hợp nhất châu Á. Quá trình này phụ
thuộc rất lớn vào những động thái của Trung Quốc
trong tương lai. Thượng Hải đã được chỉ định làm
trung tâm tài chính quốc tế cho Trung Quốc và đồng nhân
dân tệ cũng đang dần trở thành một đơn vị tiền tệ
quan trọng, đặc biệt là với các nước lân cận.
Có lẽ giai đoạn tiếp theo của
việc hợp nhất tài chính châu Á sẽ được thúc đẩy
một cách ít chính thức hơn và hướng đến thị trường
nhiều hơn thông qua việc gỡ bỏ các rào cản đối với
việc hợp nhất các thể chế tài chính trong khu vực. Cho
phép nhiều thể chế cùng tham gia vào thị trường nội
địa của nhau cũng sẽ là một bước tiến vững chắc
hướng đến việc hợp nhất khu vực.